登横碧轩继赵昌甫作

宋代 徐玑
步陟高高寺,徐行不用扶。 青天晴又雨,山色有还无。 句向闲中觅,茶因醉后呼。 所怀论未足,何乃又征途。
zhì gāo gāo   xíng yòng  
qīng tiān qíng yòu   shān yǒu hái  
xiàng xián zhōng   chá yīn zuì hòu  
suǒ huái 怀 lùn wèi   nǎi yòu zhēng