登历阳城望凌歊台

宋代 郭祥正
平昔登凌歊,西望历阳岸。江空芦苇阔,日落烟雾散。 倏然别乡国,三载客淮甸。赏心无复有,离渚但纷乱。 迩来治冤狱,文字堆几案。置之步城堞,山川却对面。 崔嵬浮图出,巨笔插天半。秀色凌丹青,长毫蘸河汉。 翻思宋武帝,此地尝壮观。美人厌烦暑,挥衣待霜霰。 流芳千岁间,陵谷未云变。碑阴杜牧题,缺玉稍可辨。 归魂招不得,旧土常情恋。时作梁甫吟,清风忽吹断。
píng dēng líng xiāo   西 wàng yáng àn jiāng kōng wěi kuò   luò yān sàn    
shū rán bié xiāng guó   sān zài huái diàn shǎng xīn yǒu   zhǔ dàn fēn luàn    
ěr lái zhì yuān   wén duī àn zhì zhī chéng dié shān   chuān què duì miàn    
cuī wéi chū   chā tiān bàn xiù líng dān qīng cháng   háo zhàn hàn    
fān sòng   cháng zhuàng guān měi rén yàn fán shǔ huī   dài shuāng xiàn    
liú fāng qiān suì jiān   líng wèi yún biàn bēi yīn quē   shāo biàn    
guī hún zhāo   jiù cháng qíng liàn shí zuò liáng yín qīng   fēng chuī duàn