蝶恋花 其九 南屏济癫

清代 吴藻
金粟前身,认得是、飞来峰石。又听到、数声茶板,南屏挂锡。 千世界中开宝地,一袈裟里笼山色。醉模糊、打破者谜团,东西壁。 断尾后,螺还碧。焦尾后,鱼还白。算放生湖水,主人功德。 玉板新禅参笋疏,银床古井邻香积。正斜阳、几杵暮钟敲,红尘隔。
jīn qián shēn   rèn de shì fēi lái fēng shí yòu tīng dào shù shēng chá bǎn nán píng guà          
qiān shì jiè zhōng kāi bǎo   jiā shā lóng shān zuì zhě tuán dōng     西    
duàn wěi hòu   luó hái jiāo wěi hòu   hái bái suàn fàng shēng shuǐ zhǔ rén   gōng      
bǎn xīn chán cān sǔn shū   yín chuáng jǐng lín xiāng zhèng xié yáng chǔ zhōng qiāo hóng chén