蝶恋花·晴带溪光春自媚

宋代 程垓
晴带溪光春自媚。绕翠萦青,来约东风醉。云补断山疏复缀。雨回绿野清还丽。拄杖不妨舒客意。临水人家,问有花开未。江左风流今有几。逢春不要人憔悴。
qíng dài guāng chūn mèi rào cuì yíng qīng   lái yuē dōng fēng zuì yún duàn shān shū zhuì huí 绿 qīng hái zhǔ zhàng fáng shū lín shuǐ rén jiā   wèn yǒu huā kāi wèi jiāng zuǒ fēng liú jīn yǒu féng chūn yào rén qiáo cuì