蝶恋花·鹈鷞[1]一声春已晓

宋代 段克己
鹈鷞[1]一声春已晓, 蝴蝶双飞,暖日明花草。 花底笙歌犹未了, 流莺又复催春老。 早是残红枝上少, 飞絮无情,更把人相恼。 老桧独含冰雪操, 春来悄没人知道。
shuāng   [   1   ] 1] shēng chūn  
dié shuāng fēi   nuǎn míng huā cǎo
huā shēng yóu wèi liǎo  
liú yīng yòu cuī chūn lǎo
zǎo shì cán hóng zhī shàng shǎo  
fēi qíng   gèng rén xiàng nǎo
lǎo guì hán bīng xuě cāo  
chūn lái qiāo méi rén zhī dào