东风第一枝·巧沁兰心

宋代 史达祖
巧沁兰心,偷黏草甲,东风欲障新暖。谩凝碧瓦难留,信知暮寒轻浅。行天入镜,做弄出、轻松纤软。料故园、不卷重帘,误了乍来双燕。青未了、柳回白眼。红欲断、杏开素面。旧游忆著山阴,厚盟遂妨上苑。寒炉重暖,便放慢春衫针线。恐凤靴、挑菜归来,万一灞桥相见。
qiǎo qìn lán xīn   tōu nián cǎo jiǎ   dōng fēng zhàng xīn nuǎn mán níng nán liú   xìn zhī hán qīng qiǎn xíng tiān jìng   zuò nòng chū qīng sōng xiān ruǎn liào yuán juǎn zhòng lián   le zhà lái shuāng yàn qīng wèi liǎo liǔ huí bái yǎn hóng duàn xìng kāi miàn jiù yóu zhù shān yīn   hòu méng suì fáng shàng yuàn hán zhòng nuǎn   biàn 便 fàng màn chūn shān zhēn xiàn 线 kǒng fèng xuē tiāo cài guī lái   wàn qiáo xiāng jiàn