冬日遥和卢使君幼平、綦毋居士游法华寺高顶临湖亭

唐代 皎然
仁坊标绝境,廉守蹑高踪。天晓才分刹,风传欲尽钟。 城中归路远,湖上碧山重。水照千花界,云开七叶峰。 寒芳艾绶满,空翠白纶浓。逸韵知难继,佳游恨不逢。 仍闻抚禅石,为我久从容。
rén fāng biāo jué jìng   lián shǒu niè gāo zōng tiān xiǎo cái fèn shā   fēng chuán jǐn zhōng
chéng zhōng guī yuǎn   shàng shān zhòng shuǐ zhào qiān huā jiè   yún kāi fēng
hán fāng ài shòu mǎn   kōng cuì bái lún nóng yùn zhī nán   jiā yóu hèn féng
réng wén chán shí   wèi jiǔ cóng róng