洞庭阻风

宋代 郭祥正
南风吹炎蒸,岁望固已休。怒涛掀洞庭,信宿留归舟。 沙场万马放,大壑群龙投。阴灵孰尔职,曾无与天谋。 崩山作深潭,深潭变高丘。上天有号令,岂汝可自由。 朝蝇徒咂咂,暮蚊况啾啾。归兴邈以阻,触绪增新愁。 安得跨白鹿,山行肆悠悠。谁能守荒浦,泛险终何求。
nán fēng chuī yán zhēng   suì wàng xiū tāo xiān dòng tíng xìn   liú 宿 guī zhōu    
shā chǎng wàn fàng   qún lóng tóu yīn líng shú ěr zhí céng   tiān móu    
bēng shān zuò shēn tán   shēn tán biàn gāo qiū shàng tiān yǒu hào lìng   yóu    
cháo yíng   wén kuàng jiū jiū guī xīng miǎo chù   zēng xīn chóu    
ān kuà bái 鹿   shān xíng yōu yōu shuí néng shǒu huāng fàn   xiǎn zhōng qiú