洞仙歌(填卢仝诗)

宋代 晁补之
当时我醉,美人颜色,如花堪悦。今日美人去,恨天涯离别。青楼朱箔,婵娟蟾桂,三五初圆,伤二八、还又缺。空伫立,一望一见心绝。心绝。 顿成凄凉,千里音尘,一梦欢娱,推枕惊巫山远,洒泪对湘江阔。美人不见,愁人看花,心乱念愁,奏绿绮、弦清切。何处有知音,此恨难说。怨歌未阕。恐暮雨收、行云歇。窗梅发。乍似睹、芳容冰洁。
dāng shí zuì   měi rén yán   huā kān yuè jīn měi rén   hèn tiān bié qīng lóu zhū   chán juān chán guì   sān chū yuán   shāng èr hái yòu quē kōng zhù   wàng jiàn xīn jué xīn jué
dùn chéng liáng   qiān yīn chén   mèng huān   tuī zhěn jīng shān yuǎn   lèi duì xiāng jiāng kuò měi rén jiàn   chóu rén kàn huā   xīn luàn niàn chóu   zòu 绿 xián qīng qiē chǔ yǒu zhī yīn   hèn nán shuō yuàn wèi què kǒng shōu xíng yún xiē chuāng méi zhà shì fāng róng bīng jié