洞仙歌·吴宫故墅

宋代 黄载
吴宫故墅,是天开图画。缥缈层云出飞榭。隐隐楼空翠巘,水绕芜城,平畴迥,点染霜林凋谢。越来溪上雁,声切阑干,似觅胥门怨吴霸。属镂沈,香溪断,梦散云空,千年外、等是渔樵间话。但极目荒台郁苍烟,衰草里、又还夕阳西下。
gōng shù   shì tiān kāi huà piāo miǎo céng yún chū fēi xiè yǐn yǐn lóu kōng cuì yǎn   shuǐ rào chéng   píng chóu jiǒng   diǎn rǎn shuāng lín diāo xiè yuè lái shàng yàn   shēng qiè lán gān   shì mén yuàn shǔ lòu shěn   xiāng duàn   mèng sàn yún kōng   qiān nián wài děng shì qiáo jiān huà dàn huāng tái cāng yān   shuāi cǎo yòu hái yáng 西 xià