冬夜无寐书以自适

金朝 段成己
四壁摧颓手重泥,一枝随意即成栖。归来已化千年鹤,老去慵听半夜鸡。 世事荣枯都是幻,物情长短不须齐。寸心耿耿何人会,隐几西窗月色低。
cuī tuí shǒu zhòng   zhī suí chéng guī lái huà qiān nián lǎo   yōng tīng bàn    
shì shì róng dōu shì huàn   qíng cháng duǎn cùn xīn gěng gěng rén huì yìn   chuāng 西 yuè