东原行赠金士希

明代 顾璘
蓬莱近在都城隈,高原如掌风尘开。长江叠送波涛色,钟岳横分紫翠堆。 疏林旷望豁心目,四时花艳纷相催。皇居咫尺接灵气,云霞缭绕金银台。 橘洲桃水竟恍惚,终南太华空崔嵬。先生泉石性所好,紫绶裹体心潜哀。 专城虎竹弃如土,梦想此乡归去来。挂冠散发对高木,閒门白日生苍苔。 手提长镵斸春雨,东陵瓜田身自栽。兴起高歌拂衫袖,虬髯仰将何毰毸。 江山开辟几千古,孙郎突来生祸胎。干戈六代斗白骨,四十二帝翻云雷。 旌旗紫盖转灭没,琼楼绮阁俱飞灰。当时岂无攀龙附凤侣,功成运去多嫌猜。 良弓已随高鸟尽,至今空泣英雄才。不如有田尽成秫,当春泼作葡萄醅。 砗磲为瓯玉为杯,买金便铸十石罍。上药浸之可养性,烂醉勿论西日颓。 傥予出郭来相访,莫遣醒醒骑马回。
péng lái jìn zài chéng wēi   gāo yuán zhǎng fēng chén kāi cháng jiāng dié sòng tāo   zhōng yuè héng fēn cuì duī
shū lín kuàng wàng huō xīn   shí huā yàn fēn xiāng cuī huáng zhǐ chǐ jiē líng   yún xiá liáo rào jīn yín tái
zhōu táo shuǐ jìng huǎng   zhōng nán tài huá kōng cuī wéi xiān sheng quán shí xìng suǒ hǎo   shòu guǒ xīn qián āi
zhuān chéng zhú   mèng xiǎng xiāng guī lái guà guān sàn duì gāo   xián mén bái shēng cāng tái
shǒu cháng chán zhǔ chūn   dōng líng guā tián shēn zāi xīng gāo shān xiù   qiú rán yǎng jiāng péi sāi
jiāng shān kāi qiān   sūn láng lái shēng huò tāi gān liù dài dòu bái   shí èr fān yún léi
jīng gài zhuǎn miè   qióng lóu fēi huī dāng shí pān lóng fèng   gōng chéng yùn duō xián cāi
liáng gōng suí gāo niǎo jǐn   zhì jīn kōng yīng xióng cái yǒu tián jǐn chéng shú   dāng chūn zuò tao pēi
chē wèi ōu wèi bēi   mǎi jīn biàn 便 zhù shí shí léi shàng yào jìn zhī yǎng xìng   làn zuì lùn 西 tuí
tǎng chū guō lái xiāng fǎng 访   qiǎn xǐng xǐng huí