端午

宋代 张玉娘
晓糁蒲玉泛琼浆,臂结红丝暗自伤。莫漫相逢宜楚节,独怜清梦隔潇湘。
xiǎo sǎn fàn qióng jiāng   jié hóng àn shāng màn xiāng féng chǔ jié   lián qīng mèng xiāo xiāng