读汉老弟中秋前一夕之诗似太凄切辄次韵勉释

宋代 虞俦
秋与诗人着意清,不平宁作候虫鸣。 间愁有底能千斛,久雨终当快一晴。 富贵时来何足道,英雄天亦不徒生。 来宵径就姮娥约,丹桂当年种已成。
qiū shī rén zhuó qīng   píng níng zuò hòu chóng míng  
jiān chóu yǒu néng qiān   jiǔ zhōng dāng kuài qíng  
guì shí lái dào   yīng xióng tiān shēng  
lái xiāo jìng jiù héng é yuē   dān guì dāng nián zhǒng chéng