对海棠怀江朝宗

宋代 吴芾
我住湖山岁月赊,年年长醉海棠花。 忆昨君来花未放,却言花放定相过。 亦欲花间同一醉,肯教垂老负阳和。 东风始动花始蕊,君已翩然到我家。 意君为花必少驻,那知事复成参差。 眼底垂丝先弄影,一时浮艳亦堪夸。 岂若神仙真态度,红妆翠袖肩相摩。 踌躇花下不忍别,回头彼此奈愁何。 匆匆直向剡溪去,急为饥民救札瘥。 万人既欲全性命,赏心乐事自应那。 待得明春来修好,因循又恐成蹉跎。 世间万事无不尔,不用逢春苦叹嗟。 如君年年走尘俗,深疑天不付芳华。 何似相随林下住,共将烂醉为生涯。 不但有花供笑语,还应有句助吟哦。
zhù shān suì yuè shē   nián nián cháng zuì hǎi táng huā
zuó jūn lái huā wèi fàng   què yán huā fàng dìng xiāng guò
huā jiān tóng zuì   kěn jiào chuí lǎo yáng
dōng fēng shǐ dòng huā shǐ ruǐ   jūn piān rán dào jiā
jūn wèi huā shǎo zhù   zhī shì chéng cēn
yǎn chuí xiān nòng yǐng   shí yàn kān kuā
ruò shén xiān zhēn tài   hóng zhuāng cuì xiù jiān xiāng
chóu chú huā xià rěn bié   huí tóu nài chóu
cōng cōng zhí xiàng shàn   wèi mín jiù zhá chài
wàn rén quán xìng mìng   shǎng xīn shì yīng
dài de míng chūn lái xiū hǎo   yīn xún yòu kǒng chéng cuō tuó
shì jiān wàn shì ěr   yòng féng chūn tàn jiē
jūn nián nián zǒu chén   shēn tiān fāng huá
xiāng suí lín xià zhù   gòng jiāng làn zuì wéi shēng
dàn yǒu huā gōng xiào   hái yīng yǒu zhù yín é