渡江云 闭门春尽,兀坐成吟

清代 陈洵
钩帘喧暝燕,絮风正急,忍问抱愁归。绣尘摇梦短,几处垂杨,水曲暗鹃啼。 闲心漫理,怕尚有、一点芳菲。刚凭得、绝尘书幌,绕树绿成围。 凄迷。单杯婪尾,小字蛮笺,更安排何计。空怨他、高楼银烛,催送斜晖。 今宵泪到云屏隙,只断钟、疏鼓休提。人静后,和春泥语低低。
gōu lián xuān míng yàn   fēng zhèng   rěn wèn bào chóu guī xiù chén yáo mèng duǎn   chù chuí yáng shuǐ   àn juān    
xián xīn màn   shàng yǒu diǎn fāng fēi gāng píng jué chén shū huǎng rào shù   chéng wéi   绿      
dān bēi lán wěi xiǎo   mán jiān gèng   ān pái kōng yuàn gāo lóu yín zhú cuī sòng xié   huī        
jīn xiāo lèi dào yún píng   zhǐ duàn zhōng shū xiū rén jìng hòu chūn