读姚子深寄娄良器诗因述古作者之意次韵

元代 邓雅
渊明家住浔阳口,篱下黄花门外柳。素琴挂壁本无弦,禄米何心求五斗。 五言家法信有传,日对青山题数联。平生所乐在杯酒,百亩春风耕秫田。 坡翁学陶得三尺,古澹中含温润色。昔年迁谪到罗浮,一日诗名播南国。 陶苏已矣遗高风,皎若寒蟾行太空。当时二老自旷达,胸襟浩荡春波融。 后来虞范金闺客,海内文章乃为伯。昆崙太华两相高,鹰隼飘飘势无敌。 彼犹千钟我一觚,奴仆命我从奔呼。作诗固是性所好,陶苏虞范难为徒。 姚君英才最超越,思入高唐更飘忽。乌丝阑上写春云,白玉杯中吸秋月。 别来去日急如飞,泽雁随阳梁燕归。人生乖隔每如此,宁不拊髀长歔欷。 七山南去二十里,不识兴居近何似。因赓妙句论古人,更写幽怀寄双鲤。
yuān míng jiā zhù xún yáng kǒu   xià huáng huā mén wài liǔ qín guà běn xián   xīn qiú dǒu
yán jiā xìn yǒu chuán   duì qīng shān shù lián píng shēng suǒ zài bēi jiǔ   bǎi chūn fēng gēng shú tián
wēng xué táo sān chǐ   dàn zhōng hán wēn rùn nián qiān zhé dào luó   shī míng nán guó
táo gāo fēng   jiǎo ruò hán chán xíng tài kōng dāng shí èr lǎo kuàng   xiōng jīn hào dàng chūn róng
hòu lái fàn jīn guī   hǎi nèi wén zhāng nǎi wèi kūn lún tài huá liǎng xiāng gāo   yīng sǔn piāo piāo shì
yóu qiān zhōng   mìng cóng bēn zuò shī shì xìng suǒ hǎo   táo fàn nán wéi
yáo jūn yīng cái zuì chāo yuè   gāo táng gèng piāo lán shàng xiě chūn yún   bái bēi zhōng qiū yuè
bié lái fēi   yàn suí yáng liáng yàn guī rén shēng guāi měi   níng cháng
shān nán èr shí   shí xīng jìn yīn gēng miào lùn rén   gèng xiě yōu huái 怀 shuāng