二风诗。乱风诗五篇。至荒

唐代 元结
(古有荒王,忘戒慎道,以逸豫失国,故为《至荒》 之诗一章三韵十二句) 国有世谟,仁信勤欤。王实惛荒,终亡此乎。 焉有力恣谄惑,而不亡其国?呜呼亡王,忍为此心! 敢正亡王,永为世箴。
  yǒu huāng wáng   wàng jiè shèn dào   shī guó   wèi zhì huāng
zhī shī zhāng sān yùn shí èr  
guó yǒu shì   rén xìn qín wáng shí hūn huāng   zhōng wáng
yān yǒu chǎn huò   ér wáng guó   wáng wáng   rěn wèi xīn  
gǎn zhèng wáng wáng   yǒng wèi shì zhēn