二郎神

宋代 王十朋
深深院。夜雨过,帘栊高卷。正满槛、海棠开欲半。仍朵朵、红深红浅。遥认三千宫女面。匀点点、胭脂未遍。更微带、春醪宿醉,袅娜香肌娇艳。 日暖。芳心暗吐,含羞轻颤。笑繁杏夭桃争烂漫。爱容易、出墙临岸。子美当年游蜀苑。又岂是、无心眷恋。都只为、天然体态,难把诗工裁翦。
shēn shēn yuàn guò   lián lóng gāo juǎn zhèng mǎn kǎn hǎi táng kāi bàn réng duǒ duǒ hóng shēn hóng qiǎn yáo rèn sān qiān gōng miàn yún diǎn diǎn yān zhī wèi biàn gèng wēi dài chūn láo 宿 zuì   niǎo nuó xiāng jiāo yàn
nuǎn fāng xīn àn   hán xiū qīng chàn xiào fán xìng yāo táo zhēng làn màn ài róng chū qiáng lín àn zi měi dāng nián yóu shǔ yuàn yòu shì xīn juàn liàn dōu zhǐ wèi tiān rán tài   nán shī gōng cái jiǎn