奉赋德修西充大夫成都新园咏归堂二首

宋代 叶适
我生海旁州,古言江来铺。 力浮万顷尽,坐识一溜初。 之子酌彼源,绀洁玉斗奭。 雅韵舒烦忧,逸驾陵趦趄。 咏归有何意,岂亦歌风乎。 湛湛游无梁,滔滔济无桴。 纵横洄伏中,暮齿将焉需。 三间始开闢,十亩终耘锄。 东西两庄舍,兄弟相譍呼。 缅哉趋前规,更作却后图。 顾思曲肱乐,一身匪求余。 我独无家归,羡子镌自迂。
shēng hǎi páng zhōu   yán jiāng lái  
wàn qǐng jǐn   zuò shí liū chū  
zhī zhuó yuán   gàn jié dǒu shì  
yùn shū fán yōu   jià líng  
yǒng guī yǒu   fēng  
zhàn zhàn yóu liáng   tāo tāo  
zòng héng huí zhōng   chǐ 齿 jiāng yān  
sān jiān shǐ kāi   shí zhōng yún chú  
dōng 西 liǎng zhuāng shě   xiōng xiāng yīng  
miǎn zāi qián guī   gèng zuò què hòu  
gōng   shēn fěi qiú  
jiā guī   xiàn zi juān