奉和圣制中元日题奉敬寺

唐代 崔元翰
妙道非本说,殊途成异名。 圣人得其要,俱以化群生。 凤吹从上苑,龙宫连外城。 花鬘列后殿,云车驻前庭。 松竹含新秋,轩窗有余清。 缅怀崆峒事,须继箫管声。 离相境都寂,忘言理更精。 域中信称大,天下乃为轻。 屈己由济物,尧心岂所荣。
miào dào fēi běn shuō   shū chéng míng
shèng rén yào   huà qún shēng
fèng chuī cóng shàng yuàn   lóng gōng lián wài chéng
huā mán liè hòu diàn 殿   yún chē zhù qián tíng
sōng zhú hán xīn qiū   xuān chuāng yǒu qīng
miǎn huái 怀 kōng tóng shì   xiāo guǎn shēng
xiāng jìng dōu   wàng yán gèng jīng
zhōng xìn chēng   tiān xià nǎi wèi qīng
yóu   yáo xīn suǒ róng

注释

  • 崆峒:山名。在今甘肃平凉市西。相传是黄帝问道于广成子之所。也称空同、空桐。
  • 域中:寰宇之间
  • 国中。
  • 尧心:谓圣君的心愿、抱负。

注释

①崆峒:山名。在今甘肃平凉市西。相传是黄帝问道于广成子之所。也称空同、空桐。
②域中:寰宇之间;国中。
③尧心:谓圣君的心愿、抱负。