凤凰台上忆吹箫

宋代 晁补之
才短官慵,命奇人弃,年年故里来还。记往岁、莲塘送我,远赴荆蛮。莫道风情似旧,青镜里、绿鬓新斑。佳人怪,把盏为我,微敛眉山。 从来嗣宗高韵,独见赏,青云敻绝尘间。谩回首、平生醉语,一梦惊残。莫笑移花种柳,应备办、投老同闲。从枯槁,松桧耐得霜寒。
cái duǎn guān yōng   mìng rén   nián nián lái huán wǎng suì lián táng sòng   yuǎn jīng mán dào fēng qíng shì jiù   qīng jìng 绿 bìn xīn bān jiā rén guài   zhǎn wèi   wēi liǎn méi shān
cóng lái zōng gāo yùn   jiàn shǎng   qīng yún xiòng jué chén jiān mán huí shǒu píng shēng zuì   mèng jīng cán xiào huā zhǒng liǔ   yīng bèi bàn tóu lǎo tóng xián cóng gǎo   sōng guì nài shuāng hán