凤凰台上忆吹箫 残灯

清代 贺双卿
已暗忘吹,欲明谁剔,向侬无焰如萤。听土阶寒雨,滴破残更。 独自恹恹耿耿,难断处、也忒多情。香膏尽,芳心未冷,且伴双卿。 星星。渐微不动,还望你淹煎,有个花生。胜野塘风乱,摇曳渔灯。 辛苦秋蛾散后,人已病、病减何曾。相看久,朦胧成睡,睡去还惊。
àn wàng chuī   míng shuí   xiàng nóng yàn yíng tīng jiē hán   cán gēng
yān yān gěng gěng   nán duàn chù duō qíng xiāng gāo jǐn   fāng xīn wèi lěng   qiě bàn shuāng qīng
xīng xing jiàn wēi dòng   hái wàng yān jiān   yǒu huā shēng shèng táng fēng luàn   yáo dēng
xīn qiū é sàn hòu   rén bìng bìng jiǎn zēng xiāng kàn jiǔ   méng lóng chéng shuì   shuì hái jīng