风流子 其一 黄钟商芍药

宋代 吴文英
金谷已空尘。薰风转、国色返春魂。半敧雪醉霜,舞低鸾翅,绛笼蜜炬,绿映龙盆。 窈窕绣窗人睡起,临砌默无言。慵整堕鬟,怨时迟暮,可怜憔悴,啼雨黄昏。 轻桡移花市,秋娘渡、飞浪溅湿行裙。二十四桥南北,罗荐香分。 念碎劈芳心,萦思千缕,赠将幽素,偷剪重云。终待凤池归去,催咏红翻。
jīn kōng chén xūn fēng zhuǎn guó fǎn chūn hún bàn xuě zuì shuāng luán   chì jiàng lóng   yìng lóng   pén 绿        
yǎo tiǎo xiù chuāng rén shuì   lín yán yōng zhěng duò huán yuàn   shí chí   lián qiáo cuì   huáng hūn    
qīng ráo huā shì   qiū niáng fēi làng jiàn shī xíng 湿 qún èr shí qiáo nán běi luó jiàn   xiāng fēn      
niàn suì fāng xīn   yíng qiān   zèng jiāng yōu   tōu jiǎn zhòng yún zhōng dài fèng chí guī cuī   yǒng hóng fān