凤栖梧

元代 王庭筠
衰柳疏疏苔满地。十二阑干,故国三千里。南去北来人老矣。短亭依旧残阳里。紫蟹黄柑真解事。似倩西风,劝我归欤未。王粲登临寥落际。雁飞不断天连水。
shuāi liǔ shū shū tái mǎn shí èr lán gān   guó sān qiān nán běi lái rén lǎo duǎn tíng jiù cán yáng xiè huáng gān zhēn jiě shì shì qiàn 西 fēng   quàn guī wèi wáng càn dēng lín liáo luò yàn fēi duàn tiān lián shuǐ