赋得江介多悲风用风字

清代 顾炎武
素节乘云梦,清秋下渚宫。哀音生地籁,激楚入天风。 落雁过山急,寒蝉抱树空。伤心干里目,愁绝百年中。 郢路元依北,江关久向东。有人宗国泪,何地洒孤忠。
jié chéng yún mèng   qīng qiū xià zhǔ gōng āi yīn shēng lài   chǔ tiān fēng
luò yàn guò shān   hán chán bào shù kōng shāng xīn gàn   chóu jué bǎi nián zhōng
yǐng yuán běi   jiāng guān jiǔ xiàng dōng yǒu rén zōng guó lèi   zhōng