赋得有所思

宋代 徐铉
所思何在杳难寻,路远山长水复深。衰草满庭空伫立, 清风吹袂更长吟。忘情好醉青田酒,寄恨宜调绿绮琴。 落日鲜云偏聚散,可能知我独伤心。
suǒ zài yǎo nán xún   yuǎn shān cháng shuǐ shēn shuāi cǎo mǎn tíng kōng zhù  
qīng fēng chuī mèi gèng cháng yín wàng qíng hǎo zuì qīng tián jiǔ   hèn diào 绿 qín
luò xiān yún piān sàn   néng zhī shāng xīn