赋建安林尚能家追远堂一首

宋代 刘一止
履霜存永慕,风树寄悲惋。古来孝子心,百岁常辗转。 鸡豚逮亲存,适意宁一脔。他时毂千乘,泣涕颜有腼。 生世苟如此,岂得但理遣。所以奉尝事,自竭叵不勉。 尚能七闽秀,器识颇凝远。求官自束发,捧檄恨晼晚。 归怀追养勤,作堂近山巘。欲招九原魂,彷佛此息偃。 牛羊家自腯,菘韭傍可剪。春秋及时祀,情物两俱腆。 遂令里间儿,艰诧知礼典。孰先如此堂,孰孝如此悃。 从今大而门,至行神所戬。
shuāng cún yǒng   fēng shù bēi wǎn lái xiào xīn   bǎi suì cháng zhǎn zhuǎn
tún dǎi qīn cún   shì níng luán shí qiān shèng   yán yǒu miǎn
shēng shì gǒu   de dàn qiǎn suǒ fèng cháng shì   jié miǎn
shàng néng mǐn xiù   shí níng yuǎn qiú guān shù   pěng hèn wǎn wǎn
guī huái 怀 zhuī yǎng qín   zuò táng jìn shān yǎn zhāo jiǔ yuán hún   páng yǎn
niú yáng jiā   sōng jiǔ bàng jiǎn chūn qiū shí   qíng liǎng tiǎn
suì lìng jiān ér   jiān chà zhī diǎn shú xiān táng   shú xiào kǔn
cóng jīn ér mén   zhì xíng shén suǒ jiǎn