赋石昌言家五题其三白鹘屏

宋代 梅尧臣
双睛射空眼角耸,筋爪入节韝绦垂。 翅排霜刀毛缀甲,雪色愁突秋云披。 当时始得不知价,朝发海东夕九嶷。 世为奇俊玩不足,夺质移神归画师。 而今推尚深堂上,燕雀屏绝宁来窥。 画师黄荃出西蜀,成都范君能具知。 范云荃笔不取次,自养鹰鸇观所宜。 毰毛植立各有态,剜奇剔怪乃肯为。 寻常饲鹰多捕鼠,捕鼠往往驱其儿。 其儿长大好飞走,其孙卖鼠迭又衰。 范君语此亦有味,欲戒近习无他移。
shuāng jīng shè kōng yǎn jiǎo sǒng   jīn zhǎo jié gōu tāo chuí
chì pái shuāng dāo máo zhuì jiǎ   xuě chóu qiū yún
dāng shí shǐ zhī jià   cháo hǎi dōng jiǔ
shì wèi jùn wán   duó zhì shén guī huà shī
ér jīn tuī shàng shēn táng shàng   yàn què bǐng jué níng lái kuī
huà shī huáng quán chū 西 shǔ   chéng fàn jūn néng zhī
fàn yún quán   yǎng yīng zhān guān suǒ
péi máo zhí yǒu tài   wān guài nǎi kěn wèi
xún cháng yīng duō shǔ   shǔ wǎng wǎng ér
ér zhǎng hǎo fēi zǒu   sūn mài shǔ dié yòu shuāi
fàn jūn yǒu wèi   jiè jìn