高山流水 黄钟商丁基仲恻室善丝桐赋咏,晓达 音吕,备歌舞之妙

宋代 吴文英
素弦一一起秋风。写柔情、都在春葱。徽外断肠声,霜霄暗落惊鸿。 低颦处、剪绿裁红。仙郎伴、新制还赓旧曲,映月帘栊。 似名花并蒂,日日醉春浓。 吴中。空传有西子,应不解、换徵移宫。兰蕙满襟怀,唾碧总喷花茸。 后堂深、想费春工。客愁重、时听蕉寒雨碎,泪湿琼钟。 恁风流也称,金屋贮娇慵。
xián qiū fēng xiě róu qíng dōu zài chūn cōng huī wài duàn cháng shēng   shuāng xiāo àn luò jīng hóng 鸿
pín chù jiǎn 绿 cái hóng xiān láng bàn xīn zhì hái gēng jiù   yìng yuè lián lóng
shì míng huā bìng   zuì chūn nóng
zhōng kōng chuán yǒu 西   yīng jiě huàn zhēng gōng lán huì mǎn jīn huái 怀   tuò zǒng pēn huā róng
hòu táng shēn xiǎng fèi chūn gōng chóu zhòng shí tīng jiāo hán suì   lèi shī 湿 qióng zhōng
nèn fēng liú chēng   jīn zhù jiāo yōng