高士咏·许先生

唐代 吴筠
大名贤所尚,宝位圣所珍。皎皎许仲武,遗之若纤尘。 弃瓢箕山下,洗耳颍水滨。物外两寂寞,独与玄冥均。
míng xián suǒ shàng   bǎo wèi shèng suǒ zhēn jiǎo jiǎo zhòng   zhī ruò xiān chén
piáo shān xià   ěr yǐng shuǐ bīn wài liǎng   xuán míng jūn