高阳台 依张玉田韵

近现代 傅义
粉笔抛残,涛笺废久,几曾梦棹湖船。何日堪游,明年又是明年。 羲车不为愁人驻,叹滔滔、逝水谁怜。掩重帘,只影孤檠,似幻如烟。 当年韵侣知何似,但风雷滚滚,震岳惊川。待至重寻,依稀落在天边。 蹉跎耄矣闻犹健,尚难成、撒手长眠。复何言,且乐馀春,莫怨啼鹃。
fěn pāo cán   tāo jiān fèi jiǔ   zēng mèng zhào chuán kān yóu   míng nián yòu shì míng nián
chē wéi chóu rén zhù   tàn tāo tāo shì shuǐ shuí lián yǎn zhòng lián   zhī yǐng qíng   shì huàn yān
dāng nián yùn zhī   dàn fēng léi gǔn gǔn   zhèn yuè jīng chuān dài zhì zhòng xún   luò zài tiān biān
cuō tuó mào wén yóu jiàn   shàng nán chéng shǒu cháng mián yán   qiě chūn   yuàn juān