更漏子·对秋深

五代 孙光宪
对秋深,离恨苦,数夜满庭风雨。凝想坐,敛愁眉,孤心似有违。 红窗静,画帘垂,魂消地角天涯。和泪听,断肠窥,漏移灯暗时。
duì qiū shēn   hèn   shù mǎn tíng fēng níng xiǎng zuò   liǎn chóu méi   xīn shì yǒu wéi
hóng chuāng jìng   huà lián chuí   hún xiāo jiǎo tiān lèi tīng   duàn cháng kuī   lòu dēng àn shí

注释

  • 孤心:负心。
  • 漏:古代计时工具。

译文

面对着深秋,离别是深深的苦与愁,几夜绵绵秋雨笼罩庭院。做下来仔细想想,收敛自己的愁绪,仿佛违背自己的心灵。
窗外寂静,帘幕低垂,任思绪飘荡在远方。挥泪听着,揪心看着,直到天昏地暗。

注释

孤心:负心。
漏:古代计时工具。