庚午冬留淦州忆亡孙凤二首 其一
古道昔同往,天寒今独行。汝死不自悲,我老难为情。
死者若不悲,死当胜于生。霜重草尽委,山空泉自鸣。
我发既尽白,我怀何由平。
gǔ
古
dào
道
xī
昔
tóng
同
wǎng
往
,
tiān
天
hán
寒
jīn
今
dú
独
xíng
行
rǔ
。
sǐ
汝
bù
死
zì
不
bēi
自
wǒ
悲
,
lǎo
我
nán
老
wéi
难
qíng
为
情
。
sǐ
死
zhě
者
ruò
若
bù
不
bēi
悲
,
sǐ
死
dàng
当
shèng
胜
yú
于
shēng
生
shuāng
。
zhòng
霜
cǎo
重
jǐn
草
wěi
尽
shān
委
,
kōng
山
quán
空
zì
泉
míng
自
鸣
。
wǒ
我
fā
发
jì
既
jǐn
尽
bái
白
,
wǒ
我
huái
怀
hé
何
yóu
由
píng
平
。