广谪仙怨

唐代 康骈
晴山碍目横天,绿叠君王马前。銮辂西巡蜀国, 龙颜东望秦川¤ 曲江魂断芳草,妃子愁凝暮烟。长笛此时吹罢, 何言独为婵娟。
qíng shān ài héng tiān   绿 dié jūn wáng qián luán 西 xún shǔ guó  
lóng yán dōng wàng qín chuān   ¤
jiāng hún duàn fāng cǎo   fēi chóu níng yān cháng shí chuī  
yán wèi chán juān