故北平公挽歌

唐代 上官仪
木落园林旷,庭虚风露寒。北里清音绝,南陔芳草残。 远气犹标剑,浮云尚写冠。寂寂琴台晚,秋阴入井干。
luò yuán lín kuàng   tíng fēng hán běi qīng yīn jué   nán gāi fāng cǎo cán
yuǎn yóu biāo jiàn   yún shàng xiě guān qín tái wǎn   qiū yīn jǐng gàn