桂江中题香顶台

唐代 刘言史
岧岧香积凌空翠,天上名花落幽地。 老僧相对竟无言,山鸟却呼诸佛字。
tiáo tiáo xiāng líng kōng cuì   tiān shàng míng huā luò yōu
lǎo sēng xiāng duì jìng yán   shān niǎo què zhū