归田四时乐二首 其二 夏

宋代 欧阳修
南风原头吹百草,草木丛深茅舍小。麦穗初齐稚子娇,桑叶正肥蚕食饱。 老翁但喜岁年熟,饷妇安知时节好。野棠梨密啼晚莺,海石榴红啭山鸟。 田家此乐知者谁,我独知之归不早。乞身当及彊健时,顾我蹉跎已衰老。
nán fēng yuán tóu chuī bǎi cǎo   cǎo cóng shēn máo shè xiǎo mài suì chū zhì jiāo sāng   zhèng féi cán shí bǎo    
lǎo wēng dàn suì nián shú   xiǎng ān zhī shí jié hǎo táng wǎn yīng hǎi   shí liú hóng zhuàn shān niǎo    
tián jiā zhī zhě shuí   zhī zhī guī zǎo shēn dāng jiàng jiàn shí   cuō tuó shuāi lǎo