过华清宫二十二韵

唐代 温庭筠
忆昔开元日,承平事胜游。贵妃专宠幸,天子富春秋。 月白霓裳殿,风干羯鼓楼。斗鸡花蔽膝,骑马玉搔头。 绣毂千门妓,金鞍万户侯。薄云欹雀扇,轻雪犯貂裘。 过客闻韶濩,居人识冕旒。气和春不觉,烟暖霁难收。 涩浪和琼甃,晴阳上彩斿。卷衣轻鬓懒,窥镜澹蛾羞。 屏掩芙蓉帐,帘褰玳瑁钩。重瞳分渭曲,纤手指神州。 御案迷萱草,天袍妒石榴。深岩藏浴凤,鲜隰媚潜虬。 不料邯郸虱,俄成即墨牛。剑锋挥太皞,旗焰拂蚩尤。 内嬖陪行在,孤臣预坐筹。瑶簪遗翡翠,霜仗驻骅骝。 艳笑双飞断,香魂一哭休。早梅悲蜀道,高树隔昭丘。 朱阁重霄近,苍崖万古愁。至今汤殿水,呜咽县前流。
kāi yuán   chéng píng shì shèng yóu guì fēi zhuān chǒng xìng   tiān chūn qiū
yuè bái cháng diàn 殿   fēng gàn jié lóu dòu huā   sāo tóu
xiù qiān mén   jīn ān wàn hòu báo yún què shàn   qīng xuě fàn diāo qiú
guò wén sháo   rén shí miǎn liú chūn jué   yān nuǎn nán shōu
làng qióng zhòu   qíng yáng shàng cǎi yóu juǎn qīng bìn lǎn   kuī jìng dàn é xiū
píng yǎn róng zhàng   lián qiān dài mào gōu zhòng tóng fēn wèi   qiàn shǒu zhǐ shén zhōu
àn xuān cǎo   tiān páo shí liú shēn yán cáng fèng   xiān mèi qián qiú
liào hán dān shī   é chéng niú jiàn fēng huī tài hào   yàn chī yóu
nèi péi xíng zài   chén zuò chóu yáo zān fěi cuì   shuāng zhàng zhù huá liú
yàn xiào shuāng fēi duàn   xiāng hún xiū zǎo méi bēi shǔ dào   gāo shù zhāo qiū
zhū chóng xiāo jìn   cāng wàn chóu zhì jīn tāng diàn 殿 shuǐ   xiàn qián liú