过秦楼 津门题壁

清代 津门女子
月旧愁新,宵长梦短,今夜如何能睡。灯疑泪晕,酒似心酸,一夜断肠滋味。 独自背这窗儿,数尽寒更,懒寻鸳被。更空槽马啮,荒邮人语,嘈嘈盈耳。 空叹息、落索沾泥,飞花堕溷,往事不堪题起。美人红拂,侠客黄衫,不信当时如此。 试问茫茫大千,可有当年,昆仑奇士。提三尺青萍,访我枇杷花里。
yuè jiù chóu xīn   xiāo zhǎng mèng duǎn   jīn néng shuì dēng lèi yūn   jiǔ shì xīn suān   duàn cháng wèi
bèi zhè chuāng ér   shù jǐn hán gēng   lǎn xún yuān bèi gèng kōng cáo niè   huāng yóu rén   cáo cáo yíng ěr
kōng tàn luò suǒ zhān   fēi huā duò hùn   wǎng shì kān měi rén hóng   xiá huáng shān   xìn dāng shí
shì wèn máng máng qiān   yǒu dāng nián   kūn lún shì sān chǐ qīng píng   fǎng 访 pa huā