过天门山怀友

唐代 吴筠
举帆遇风劲,逸势如飞奔。缥缈凌烟波,崩腾走川原。 两山夹沧江,豁尔开天门。须臾轻舟远,想象孤屿存。 归路日已近,怡然慰心魂。所经多奇趣,待与吾友论。 一日如三秋,相思意弥敦。
fān fēng jìn   shì fēi bēn piāo miǎo líng yān   bēng téng zǒu chuān yuán
liǎng shān jiā cāng jiāng   huō ěr kāi tiān mén qīng zhōu yuǎn   xiǎng xiàng 屿 cún
guī jìn   rán wèi xīn hún suǒ jīng duō   dài yǒu lùn
sān qiū   xiāng dūn