过扬子江心
渺渺乘风出海门,一行淡水带潮浑。
长江尽处还如此,何日岷山看发源。
miǎo
渺
miǎo
渺
chéng
乘
fēng
风
chū
出
hǎi
海
mén
门
,
yī
一
xíng
行
dàn
淡
shuǐ
水
dài
带
cháo
潮
hún
浑
。
。
cháng
长
jiāng
江
jǐn
尽
chù
处
hái
还
rú
如
cǐ
此
,
hé
何
rì
日
mín
岷
shān
山
kàn
看
fā
发
yuán
源
。
。