古琴诗
良工采峄桐,斗为绿绮琴。
一奏还淳风,再奏和人心。
君子不暂去,所贵禁奢淫。
后世惑郑声,此道遂陆沈。
朱丝鼠潜齧,金徽尘暗侵。
冷落横闲窗,弃置岁已深。
安得师襄弹,重闻大古音。
liáng
良
gōng
工
cǎi
采
yì
峄
tóng
桐
,
dòu
斗
wèi
为
lǜ
绿
qǐ
绮
qín
琴
。
yī
一
zòu
奏
huán
还
chún
淳
fēng
风
,
zài
再
zòu
奏
hé
和
rén
人
xīn
心
。
jūn
君
zi
子
bù
不
zàn
暂
qù
去
,
suǒ
所
guì
贵
jìn
禁
shē
奢
yín
淫
。
hòu
后
shì
世
huò
惑
zhèng
郑
shēng
声
,
cǐ
此
dào
道
suì
遂
lù
陆
shěn
沈
。
zhū
朱
sī
丝
shǔ
鼠
qián
潜
niè
齧
,
jīn
金
huī
徽
chén
尘
àn
暗
qīn
侵
。
lěng
冷
luò
落
héng
横
xián
闲
chuāng
窗
,
qì
弃
zhì
置
suì
岁
yǐ
已
shēn
深
。
ān
安
dé
得
shī
师
xiāng
襄
dàn
弹
,
zhòng
重
wén
闻
dà
大
gǔ
古
yīn
音
。