故人至

明代 释宗泐
十年吴楚念西东,岂谓高谈此夕同。坐对灯花浑似梦,惊看鬓色已成翁。 关河阻绝朋游少,天地苍茫吾道穷。西阁小琴閒挂壁,且将一曲和松风。
shí nián chǔ niàn 西 dōng   wèi gāo tán tóng zuò duì dēng huā hún mèng jīng   kàn bìn chéng wēng    
guān jué péng yóu shǎo   tiān cāng máng dào qióng 西 xiǎo qín xián guà qiě   jiāng sōng fēng