古诗十九首 其二

明代 释函是
西猋捲黄云,白昼扬氛埃。天地一为变,登高望边陲。 羌独无良人,胡为久徘徊。念彼邻家妇,掩涕向予哀。 红粉怜青春,征衣手自裁。裁就寄沙场,常忧游冶猜。 猜则从他猜,中情谁与回。不学白头媪,年年守空帏。
西 biāo juǎn huáng yún   bái zhòu yáng fēn āi tiān wèi biàn   dēng gāo wàng biān chuí
qiāng liáng rén   wéi jiǔ pái huái niàn lín jiā   yǎn xiàng āi
hóng fěn lián qīng chūn   zhēng shǒu cái cái jiù shā chǎng   cháng yōu yóu cāi
cāi cóng cāi   zhōng qíng shuí huí xué bái tóu ǎo   nián nián shǒu kōng wéi