古诗十九首 其五

明代 释函是
高阁敞云衢,斥鴳飞不到。奋翅及檐楹,徘徊忽长啸。 空梁亦有巢,飓风终夜号。岂不恋主人,中怀限堂奥。 翱翔返蓬蒿,大鹏安足告。扶摇九万程,望绝空长悼。 鹪鹩惭一枝,饮啄从吾好。御风与乘云,引领非所造。 飞飞时复鸣,优游卒此道。
gāo chǎng yún   chì yàn fēi dào fèn chì yán yíng   pái huái cháng xiào
kōng liáng yǒu cháo   fēng zhōng hào liàn zhǔ rén   zhōng huái 怀 xiàn táng ào
áo xiáng fǎn péng hāo   péng ān gào yáo jiǔ wàn chéng   wàng jué kōng zhǎng dào
jiāo liáo cán zhī   yǐn zhuó cóng hǎo fēng chéng yún   yǐn lǐng fēi suǒ zào
fēi fēi shí míng   yōu yóu dào