姑苏杂咏 姑苏台(在横山西北麓)

明代 高启
金椎夜筑西山土,催作高台贮歌舞。 文身泽国构王基,却笑先人独何苦。 铜铺玉槛盛繁华,幻作峰头一片霞。 望处直穷三百里,役时应废几千家。 蟠空曲路迷仙仗,攀尽瑶梯才到上。 外绕雕龙宛转栏,中施绣凤葳蕤帐。 熏炉长爇郁金香,共道千龄乐未央。 茂苑月来秋佩冷,洞庭雨过夏绡凉。 当窗众妓如仙女,扬袂迎风欲轻举。 人从天上见经过,鸟向云间惊笑语。 日暮横塘花尽开,卷帘台上望王来。 宴舟初自观鱼返,猎骑还从射鹿回。 从登不用持铍队,自列红妆侍高会。 香传罗帕进黄柑,缕切鸾刀供玉鲙。 烛光远落太湖波,惊起鱼龙出没多。 城上乌啼河汉转,此时谁问夜如何。 管弦嘈嘈聒人耳,不闻兵来渡溪水。 欲携西子走登舟,醉倚画筵娇不起。 瞑目无因到甬东,可怜一炬绮罗空。 献楣竟堕仇人计,赐剑应辜谏士忠。 客来试问遗宫路,物色荒凉总非故。 搴衣始信不虚言,满地荆榛见零露。 当年争夺苦劳机,却把江山付落晖。 闻说越王台殿上,如今亦有鹧鸪飞。
jīn zhuī zhù 西 shān   cuī zuò gāo tái zhù  
wén shēn guó gòu wáng   què xiào xiān rén  
tóng kǎn shèng fán huá   huàn zuò fēng tóu piàn xiá  
wàng chù zhí qióng sān bǎi   shí yīng fèi qiān jiā  
pán kōng xiān zhàng   pān jǐn yáo cái dào shàng  
wài rào diāo lóng wǎn zhuǎn lán   zhōng shī xiù fèng wēi ruí zhàng  
xūn zhǎng ruò jīn xiāng   gòng dào qiān líng wèi yāng  
mào yuàn yuè lái qiū pèi lěng   dòng tíng guò xià xiāo liáng  
dāng chuāng zhòng xiān   yáng mèi yíng fēng qīng  
rén cóng tiān shàng jiàn jīng guò   niǎo xiàng yún jiān jīng xiào  
héng táng huā jǐn kāi   juàn lián tái shàng wàng wáng lái  
yàn zhōu chū guān fǎn   liè hái cóng shè 鹿 huí  
cóng dēng yòng chí duì   liè hóng zhuāng shì gāo huì  
xiāng chuán luó jìn huáng gān   qiē luán dāo gōng kuài  
zhú guāng yuǎn luò tài   jīng lóng chū duō  
chéng shàng hàn zhuǎn   shí shuí wèn  
guǎn xián cáo cáo guā rén ěr   wén bīng lái shuǐ  
xié 西 zǒu dēng zhōu   zuì huà yán jiāo  
míng yīn dào yǒng dōng   lián luó kōng  
xiàn méi jìng duò chóu rén   jiàn yīng jiàn shì zhōng  
lái shì wèn gōng   huāng liáng zǒng fēi  
qiān shǐ xìn yán   mǎn jīng zhēn jiàn líng  
dāng nián zhēng duó láo   què jiāng shān luò huī  
wén shuō yuè wáng tái diàn 殿 shàng   jīn yǒu zhè fēi