谷雨后一日子大再有诗次其韵

宋代 王炎
花气浓于百和香,郊行缓臂聊翱翔。 壶中春色自不老,小白浅红蒙短墙。 平畴翠浪麦秋近,老农之意方扬扬。 吾侪饱饭幸无事,日繙芸简寻遗芳。 閒中更觉春昼长,酒酣耳热如清狂。 自怜藿食徒过计,袖手看人能蹶张。
huā nóng bǎi xiāng   jiāo xíng huǎn liáo áo xiáng  
zhōng chūn lǎo   xiǎo bái qiǎn hóng méng duǎn qiáng  
píng chóu cuì làng mài qiū jìn   lǎo nóng zhī fāng yáng yáng  
chái bǎo fàn xìng shì   fān yún jiǎn xún fāng  
xián zhōng gēng jué chūn zhòu zhǎng   jiǔ hān ěr qīng kuáng  
lián huò shí guò   xiù shǒu kàn rén néng juě zhāng