还山吟留别城南诸公

宋代 严羽
日暮望寒山,怅然归思发。如何山中客,屡看城头月。 山中月明女萝秋,石磴潺湲泻碧流。岩猿久别应惆怅,涧鸟相呼亦共愁。 城南故人与我好,令我忘却归山道。昨夜西窗梦到家,忽惊千嶂芝花老。 朝来舟子促辞君,回首空江语尚闻。别后莫嗟难见面,相思只望岭头云。
wàng hán shān   chàng rán guī shān zhōng   kàn chéng tóu yuè    
shān zhōng yuè míng luó qiū   shí dèng chán yuán xiè liú yán yuán jiǔ bié yīng chóu chàng jiàn   niǎo xiāng gòng chóu    
chéng nán rén hǎo   lìng wàng què guī shān dào zuó chuāng 西 mèng dào jiā   jīng qiān zhàng zhī huā lǎo    
zhāo lái zhōu jūn   huí shǒu kōng jiāng shàng wén bié hòu jiē nán jiàn miàn xiāng   zhǐ wàng lǐng tóu yún