海棠盛开

宋代 尤袤
两株芳蕊傍池阴,一笑嫣然抵万金。 炎齐照林光灼灼,彤霞射水影沉沉。 晓妆无力燕支重,春醉方酣酒晕深。 定自格高难着句,不应工部总无心。
liǎng zhū fāng ruǐ bàng chí yīn   xiào yān rán wàn jīn  
yán zhào lín guāng zhuó zhuó   tóng xiá shè shuǐ yǐng chén chén  
xiǎo zhuāng yàn zhī zhòng   chūn zuì fāng hān jiǔ yùn shēn  
dìng gāo nán zhe   yìng gōng zǒng xīn